§«ng c¶m
Có lẽ đông
xưa cũng giận hờn
Để đến bây giờ
đượm gió sương,
Nắng dẫu vàng
phai còn rám bưởi
Nước lững lờ
trôi đá cứ mòn.
Có lẽ đông
nay lắm nỗi buồn
Nên khoảng
trời xa tím cô đơn
Bao đóa hoa
hồng rưng sương lệ
Mấy chiếc
thuyền trôi rũ cánh buồm.
Sau tiết đông
tàn để lại xuân
Bao lần yêu
chắc đã được một lần
Trong trái tim nồng say gõ nhịp
Có phách rộn ràng phách nỉ non.
Chẳng thể trăng thề sớm lấp non
Nét tình yêu dấu chóng phai sờn
Trong dáng đông về tha thướt ấy
Có tâm hồn đầy mộng nhớ nhung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét