Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

BÔNG HỒNG RỤNG

B«ng hång rông

Thế là hết, mùa xuân đang đi xa
Những dải nắng la đà không ở lại
Như muốn nói với bông hồng lời cuối
Nỗi tái tê rải lối giữa chiều buông.

Gió như biết hoa cũng sắp tàn hương
Những cánh thắm rụng dần trên chồi nụ
Trong giá lạnh nhụy hoa đang dần úa
Thẫn thờ rơi bên gốc đã già nua.


Ngoài khơi xa tơi tả những cánh buồm
Sóng cuồn cuộn xô thuyền đi vô hướng
Bao run rủi chực chờ trong lòng biển
Biết khi nao về bến cũ neo bờ.

Đất như hiểu nhựa sống mòn héo khô
Những chùm rễ trẩm sâu trong quạnh quẽ
Chẳng qua được những tháng ngày dâu bể
Hoa lẽ làng phai sắc nhạt hương.

Có phải mùa xuân ra đi cô đơn
Bông hồng rụng nét diệu huyền tình ái, 
Bao hoài niệm khát khao cùng khép lại
Dấu yêu thương mờ ảo phía chân trời ?

Nỗi xao lòng đâu chỉ một riêng ai
Muôn xác cánh rơi hoài trong vô tưởng
Ôi mùa xuân chia ly và hy vọng

Hối hả quay về, vội vã ra đi…! 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét