L¹c nhau gi÷a phè
Phố nay ngõ
rộng lối dài
Để mình quên
nhớ có hai chúng mình ?
Thuở xưa em
thật là duyên
Áo li, guốc
mộc, quần đen, nón cời.
Nhà em đến
mấy áo tơi
Chờ đông chớm
lạnh để tôi khoác dùm.
Khoai gieo em
đổi bánh đùm
Tôi vờ bỏ đói
em thương cất phần.
Giếng khơi
lúng liếng trăng ngần
Mong em múc
nước để anh kéo gầu.
Rồi mình ra
phố lạc nhau
Mùa đông ngày
cạn đêm sâu, đâu tìm… ?
Đôi đường xao
động niềm riêng
Dòng sông
chia bến bóng thuyền chơ vơ.
Hồn thơ gửi
cõi hư vô
Giấc mơ trôi
dạt, vật vờ gió mưa
Nửa đời - lạ
lối xuân xưa
Nửa đời - lạc
phố, em giờ nơi đâu... ?!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét