Mïa ®«ng xa em
Tuyết
rơi phủ trắng cánh rừng
Cây
trơ trụi lá mênh mông đất trời.
Xa
em lòng những chơi vơi
Xe
điện ngầm đã vắng người xuống ga
Một
mình ta với tình ta
Lẻ
loi giữa phố Matxcơva chiều tàn...
Phải là trong giấc mê man
Hồn riêng lả tả theo làn tuyết rơi.
Phải là khao khát đầy vơi
Để ta thắc thỏm quãng thời xa em.
Phải là thổn thức triền miên
Tình buồn vương tuyết giữa miền quê xa.
Nắng ơi đừng dục chiều tà
Ngoài
sông đang có thiên nga chuyện trò... ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét