Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

MIỀN QUÊ KÝ ỨC

MiÒn quª kÝ øc

Quá nửa đời tôi đã đi xa
Trong ký ức nhạt nhòa kỷ niệm
Nơi quê tôi một làng ven biển
Sóng dạt dào vỗ bãi đêm đêm…

Muốn một lần tìm lại lối quen
Sang nhà bên gai tre bủa kín
Hoa râm bụt trưa hè đỏ tím
Nhụy cong cong vàng ánh mặt trời.

Muốn một lần trở lại quê tôi
Con đường cát lở bồi bỏng lửa 
Hàng phi lao bão về gẫy đổ
Trơ mái tranh xiêu vẹo bên đường.

Quá nửa đời xa cách cố hương
Muốn gặp lại mái trường thuở nhỏ
Cánh đánh khăng, búng bi, chơi trò đen đỏ
Đến bây giờ trôi dạt về đâu  ?

Muốn một lần trở lại đồng sâu
Nơi bẫy chim, tát đìa, nơm cá
Đường chăn trâu sình lầy loang lổ
Môi tím da thơm củ khoai lùi.

Mong một lần tìm lại quê tôi
Nơi một thuở đặt te, cất rớ
Thịt niềng niệng chiên dòn thơm quá
Cánh bọ vừng bay đến là vui.

Thời gian trôi, quá nửa đời người
Vẫn nhớ mãi tuổi thời thơ dại
Bàn tay mẹ xoay chuầy đến mỏi
Lưng của cha gánh đất đến còng.

Quê một thời tiếp bè bạn thân
Rá khoai bở với nồi cá nục
Mắt nhìn đời vô tư chân thực
Đắm say từng bản khúc tình yêu.

Nay lại quê, xưa đã khác nhiều
Cảnh vật đổi, tình người cũng đổi
Mãi trong tôi riêng niềm bối rối
Quê một thời kí ức đầy vơi…



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét