Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Tập thơ ĐƯỜNG VỀ MUÔN NẺO

DANH MỤC BLOG CỦA TÔI
phandinhngan.blogspot.com: Thơ
phandinhngan1.blogspot.com: Thơ Tình
phandinhngan2.blogspot.com: Thơ Quê hương
phandinhngan3.blogspot.com: Thơ Mái trường
phandinhngan4.blogspot.com: Thơ Tình
phandinhngan5.blogspot.com: Kế toán tài chính
phandinhngan6.blogspot.com: Kế toán NSX, HTX
phandinhngan7.blogspot.com: Thơ Cuộc đời
phandinhngan8.blogspot.com: Kế toán nguyên lý
phandinhngan9.blogspot.com: Kế toán HCSN
phandinhngan10.blogspot.com: Gia đình
phandinhngan11.blogspot.com: Hội đồng hương




Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014

NGÀY VÀO VỤ

Ngµy vµo vô 

Sáng mai nay hương lộc vừng phảng phất
Gió ven sông lật gốc rạ cuối đồng
Giữa bát ngát xôn xang đồng đất mẹ
Từng luống cày ôm nắng đợi heo đông.

Cánh cò trắng chập chờn tìm mô đỗ
Chú bê con theo mẹ tít đuôi bồng
Thảm đê mới mát đường về thôn cũ
Trái na tròn căng múi phía bờ sông. 


Bàn tay ai nhẹ nhàng gieo vào đất
Hạt ngô vàng e lệ nhú mầm non
Người em gái mơ về mùa chín bắp

Quên theo chồng lỡ một chuyến sang chung.

MÙA ĐÔNG XA EM

Mïa ®«ng xa em

Tuyết rơi phủ trắng cánh rừng
Cây trơ trụi lá mênh mông đất trời.

Xa em lòng những chơi vơi
Xe điện ngầm đã vắng người xuống ga
Một mình ta với tình ta
Lẻ loi giữa phố Matxcơva chiều tàn...

Phải là trong giấc mê man
Hồn riêng lả tả theo làn tuyết rơi.
Phải là khao khát đầy vơi
Để ta thắc thỏm quãng thời xa em.

Phải là thổn thức triền miên
Tình buồn vương tuyết giữa miền quê xa.
Nắng ơi đừng dục chiều tà
Ngoài sông đang có thiên nga chuyện trò... ?        

GUỐC MỘC, ÁO CHIẾT

Bªn thÒm mïa ®«ng
Ngày đầu đông đang về
Xung quanh lạnh se se
Heo may thoang thoảng đến
Một chút nắng vàng hoe…

Đêm sao trời lúng liếng
Muôn ánh mắt chớp mi
Cõi xa xôi huyền bí
Vời vợi nỗi niềm gì ?

Thềm mùa đông đã lát
Phai dần sắc ngày thu
Lá vàng rơi rụng hết
Còn lại gốc chồi khô.

Rễ ẩn mình dưới đất
Hoa héo tàn xác xơ...
Ta giật mình ngoái lại
Năm đã qua mấy mùa!

Dòng đời trôi vồi vội
Tình lưu hoài dấu xưa
Nghe mùa đông thổn thức

Em về xuân non tơ…


BÊN THỀM MÙA ĐÔNG

Bªn thÒm mïa ®«ng
Ngày đầu đông đang về
Xung quanh lạnh se se
Heo may thoang thoảng đến
Một chút nắng vàng hoe…

Đêm sao trời lúng liếng
Muôn ánh mắt chớp mi
Cõi xa xôi huyền bí
Vời vợi nỗi niềm gì ?

Thềm mùa đông đã lát
Phai dần sắc ngày thu
Lá vàng rơi rụng hết
Còn lại gốc chồi khô.

Rễ ẩn mình dưới đất
Hoa héo tàn xác xơ...
Ta giật mình ngoái lại
Năm đã qua mấy mùa!

Dòng đời trôi vồi vội
Tình lưu hoài dấu xưa
Nghe mùa đông thổn thức

Em về xuân non tơ…


ĐÔNG CẢM

§«ng c¶m

Có lẽ đông xưa cũng giận hờn 
Để đến bây giờ đượm gió sương,
Nắng dẫu vàng phai còn rám bưởi
Nước lững lờ trôi đá cứ mòn.

Có lẽ đông nay lắm nỗi buồn
Nên khoảng trời xa tím cô đơn
Bao đóa hoa hồng rưng sương lệ
Mấy chiếc thuyền trôi rũ cánh buồm.

Sau tiết đông tàn để lại xuân
Bao lần yêu chắc đã được một lần
Trong trái tim nồng say gõ nhịp
Có phách rộn ràng phách nỉ non.

Chẳng thể trăng thề sớm lấp non
Nét tình yêu dấu chóng phai sờn
Trong dáng đông về tha thướt ấy

Có tâm hồn đầy mộng nhớ nhung.

VẪN NHẬN RA EM

VÉn nhËn ra em

Lại một chiều đi qua
nén nỗi nhớ diết da vào tâm khảm
dù một mình giữa muôn vàn tản mản
Vẫn nhận ra em nguyên vẹn dáng hình.

Lại qua rồi một đêm
vầng trăng bạc vờn mây ngọc bích,
khuya lắng chìm vào nơi tĩnh mịch
Vẫn nhận ra em ánh mắt lung linh.

Lại qua một bình minh
những tia nắng hồng hoang huyền ảo
trong vạn nỗi lo toan tần tảo
Vẫn nhận ra em thanh thản dịu hiền.

Thời gian lặng lẽ qua nhanh
Ta bỗng lãng quên một thì mơ mộng
Còn lại em tình yêu cuộc sống

cùng với ta đi suốt cuộc đời...   

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

MƠ THẤY EM

M¬ thÊy em

Ta mơ thấy em trong dòng thời gian
như đồng quê lúa trĩu hạt vàng,
như hồ sen hương bay lãng đãng,
như dịu dàng cơn gió nồm nam.

Ta mơ thấy em trong dòng thời gian
như câu dân ca hoà nhịp cung đàn
như tiếng sáo diều lừng vang triền núi
như nét hồn nhiên hoa trái ngày xuân.

Ta mơ thấy em trong dòng thời gian
như mùa hạ về một đêm đầy trăng
như mùa thu sang một ngày ngập nắng
như mùa đông qua băng giá vơi tàn.

Ta mơ thấy em trong dòng thời gian
trên biển khơi yên ả mênh mang
bóng con thuyền buồm căng đầy gió

hướng về nơi tổ ấm cội nguồn. 

MIỀN QUÊ KÝ ỨC

MiÒn quª kÝ øc

Quá nửa đời tôi đã đi xa
Trong ký ức nhạt nhòa kỷ niệm
Nơi quê tôi một làng ven biển
Sóng dạt dào vỗ bãi đêm đêm…

Muốn một lần tìm lại lối quen
Sang nhà bên gai tre bủa kín
Hoa râm bụt trưa hè đỏ tím
Nhụy cong cong vàng ánh mặt trời.

Muốn một lần trở lại quê tôi
Con đường cát lở bồi bỏng lửa 
Hàng phi lao bão về gẫy đổ
Trơ mái tranh xiêu vẹo bên đường.

Quá nửa đời xa cách cố hương
Muốn gặp lại mái trường thuở nhỏ
Cánh đánh khăng, búng bi, chơi trò đen đỏ
Đến bây giờ trôi dạt về đâu  ?

Muốn một lần trở lại đồng sâu
Nơi bẫy chim, tát đìa, nơm cá
Đường chăn trâu sình lầy loang lổ
Môi tím da thơm củ khoai lùi.

Mong một lần tìm lại quê tôi
Nơi một thuở đặt te, cất rớ
Thịt niềng niệng chiên dòn thơm quá
Cánh bọ vừng bay đến là vui.

Thời gian trôi, quá nửa đời người
Vẫn nhớ mãi tuổi thời thơ dại
Bàn tay mẹ xoay chuầy đến mỏi
Lưng của cha gánh đất đến còng.

Quê một thời tiếp bè bạn thân
Rá khoai bở với nồi cá nục
Mắt nhìn đời vô tư chân thực
Đắm say từng bản khúc tình yêu.

Nay lại quê, xưa đã khác nhiều
Cảnh vật đổi, tình người cũng đổi
Mãi trong tôi riêng niềm bối rối
Quê một thời kí ức đầy vơi…



MONG VẪN CÒN XUÂN

Mong vÉn cßn xu©n

Ta mong chờ chút lạnh cuối mùa đông
Để giữ lại lâu sắc đào hồng Hà Nội
Cùng nhành mai vàng tươi nơi xứ Huế
Lan nghênh xuân thơm ngát đất phương Nam

Biết có còn được gặp lại ngày xuân
Khi xao xác gió tây nam mùa hạ
Xuân vội gì mà tàn hoa trong lá
Theo thời gian quên lối cũ ra đi ?

Ai từng qua những chiều đông tái tê
và bỏng cháy trong trưa hè đổ lửa
cho khát khao mùa xuân không đi nữa
để ngày vui chẳng lỡ hẹn bao giờ. 


Mong vẫn còn gặp lại những xuân xưa
Mà dào dạt trong vô bờ mơ ước
Tiết Nguyên tiêu dưới trăng ngà tha thướt

Theo xuân tình mải bước giữa phiêu linh.

NẮNG XUÂN SỚM

N¾ng xu©n sím

Búp bàng xoè như bàn tay trẻ thơ
hứng giọt nắng đầu mùa ấm áp
hoa mười giờ cùng nhau khoe sắc thắm
ngậm nắng xuân quên khép cánh chiều về.

Nắng mịn màng trải lụa lối đi
nắng dệt gấm hoa lên đầu sóng
nắng vỗ về những tâm hồn xao động
nắng chia vui hạnh phúc của tình yêu.

Phố lên đèn như tưởng nắng đang theo
áo trắng nữ sinh mang nhiều nắng quá
nón bài thơ nắng đậu vào rực rỡ

trong mắt ai cười có giọt nắng trong veo !?

KHÔNG BAO GIỜ ÚA

Kh«ng bao giê óa
Bởi là gió làm nên bão dông
Bởi là sông đổ về biển cả
Bởi là em làm anh xiêu ngã
Tình yêu ơi, vui quá cuộc đời.

Khi nhìn trong đôi mắt em cười
Anh tưởng cả bầu trời ngập nắng,
Khi lời em thì thầm âu yếm
Anh ngỡ lao xao gió mát vỗ về.
Dẫu là mây bay liệng trời xa
Dẫu là sao khi mờ khi tỏ
Vẫn lòng tin không bao giờ úa
Mãi tươi xanh trong tâm hồn ta.

Lối chung đi, đâu chỉ cỏ hoa
Còn gai góc, nhạt nhòa cát sạn
Khi tình yêu quyện hòa tươi sáng
Không thể nào trượt ngã đúng không?
Lối chung đi, dù núi, dù sông
Vẫn phẳng lặng khi tâm hồn thanh thản
Bởi tình yêu cho đời thêm sức mạnh

Để sắc xuân chẳng vàng úa bao giờ…

LẠC NHAU GIỮA PHỐ

L¹c nhau gi÷a phè

Phố nay ngõ rộng lối dài
Để mình quên nhớ có hai chúng mình ?

Thuở xưa em thật là duyên
Áo li, guốc mộc, quần đen, nón cời.
Nhà em đến mấy áo tơi
Chờ đông chớm lạnh để tôi khoác dùm.

Khoai gieo em đổi bánh đùm
Tôi vờ bỏ đói em thương cất phần.
Giếng khơi lúng liếng trăng ngần
Mong em múc nước để anh kéo gầu.

Rồi mình ra phố lạc nhau
Mùa đông ngày cạn đêm sâu, đâu tìm… ?
Đôi đường xao động niềm riêng
Dòng sông chia bến bóng thuyền chơ vơ.

Hồn thơ gửi cõi hư vô
Giấc mơ trôi dạt, vật vờ gió mưa
Nửa đời - lạ lối xuân xưa

Nửa đời - lạc phố, em giờ nơi đâu... ?!

ĐÊM TRĂNG MUỘN

§ªm tr¨ng muén

Trăng lên muộn
trời đông
đêm cuối tháng
Gió ngoài sông
thoang thoảng lướt qua song,
 
em xa xôi
dòng thanh âm đứt quãng
phiêu dạt vô bờ
não nuột chờ mong.



Đêm trăng muộn
trời đông cuối tháng
Thời gian đi
Nhòa nhạt nét xuân hồng
Em ở lại
Với hư hao chờ đợi
Đêm tối trời
theo mộng bước mông lung...

Và tận cùng
trăng mùa đông cũng mọc
khi chòm sao thứ cuối sắp phai tàn.
Em gom vội
hồn trăng rơi lả tả
bên trời anh
chút phiêu lãng

muộn màng...                  

BIỂN NHỚ

BiÓn nhí

Có phải chiều nay biển nhớ ai
Để sóng xôn xao phía chân trời
Trên bờ vi vút hàng dương liễu
Bãi cát bâng khuâng trải rộng dài.

Có phải chiều nay biển đợi người
Thuỷ triều con nước cứ đầy vơi
Hoàng hôn buông tím lên đầu sóng
Dấu xuống đáy sâu nỗi mong hoài.

Biển vẫn chờ ai giữa cuộc đời
Uốn mình vào lộng lại ra khơi
Ngàn năm xanh biếc ôm bờ cát
Với sóng hòa âm, gió gieo lời.

Có lẽ chiều nay biển bồi hồi
Biết người còn nhớ biển hay thôi
Biển vẫn đầy mưa và ngập nắng

Vẫn mãi thương ai đến khôn nguôi…

KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG ẤY

Kû niÖm mïa ®«ng Êy

Mùa không đợi sang xuân
Những nụ hồng cứ nở
Và một lời cầu hôn
Tự lòng ta bừng mở.

Hình như đông rạng rỡ
Hơi ấm đôi gối tay
Bếp than khói se cay
Bay qua buồng nho nhỏ…

Hình như đông yên ả
Cùng nụ hôn đắm say
Hưởng phút giây ân ái
Giấc mơ tình ngất ngây.

Từ đông ấy một ngày
Xe tơ duyên hai đứa
Ôi, cây đời từ đó
Mượt màu xanh yêu thương...

Ngỡ hàng xoan ven đường
Nhiều nhành lốm đốm nắng
Chớm nở bao hoa tím
Đợi xuân về bâng khuâng

Cả bờ tre ven làng
Lao xao cùng gió thoảng
Giữa mùa đông khát vọng

Nụ hoa đào ướp hương...

HAI NỬA

Hai nöa

Đêm hồng hoang cỏ cây như lả lơi
Phố ồn ã tưởng con đường hối hả
Gió câm lặng ngỡ bầu trời tức thở
Ta mơ màng giữa kí ức đầy vơi.

Ai một phần như ta một phần kia
Ta mất được như ai kia được mất
Ai núi bạch để ta còn biển biếc
Ta nửa này như ai của nửa kia.

Hai nửa cuộc đời không thể cách chia
Thế giới hai phần làm nên vũ trụ
Hai nửa của nhau là điều muôn thuở

Như ngày - đêm trên trục trái đất này.

BÔNG HỒNG RỤNG

B«ng hång rông

Thế là hết, mùa xuân đang đi xa
Những dải nắng la đà không ở lại
Như muốn nói với bông hồng lời cuối
Nỗi tái tê rải lối giữa chiều buông.

Gió như biết hoa cũng sắp tàn hương
Những cánh thắm rụng dần trên chồi nụ
Trong giá lạnh nhụy hoa đang dần úa
Thẫn thờ rơi bên gốc đã già nua.


Ngoài khơi xa tơi tả những cánh buồm
Sóng cuồn cuộn xô thuyền đi vô hướng
Bao run rủi chực chờ trong lòng biển
Biết khi nao về bến cũ neo bờ.

Đất như hiểu nhựa sống mòn héo khô
Những chùm rễ trẩm sâu trong quạnh quẽ
Chẳng qua được những tháng ngày dâu bể
Hoa lẽ làng phai sắc nhạt hương.

Có phải mùa xuân ra đi cô đơn
Bông hồng rụng nét diệu huyền tình ái, 
Bao hoài niệm khát khao cùng khép lại
Dấu yêu thương mờ ảo phía chân trời ?

Nỗi xao lòng đâu chỉ một riêng ai
Muôn xác cánh rơi hoài trong vô tưởng
Ôi mùa xuân chia ly và hy vọng

Hối hả quay về, vội vã ra đi…! 

CHIA PHÔI

Chia ph«i

Ôi người ta yêu dấu
Giờ đây đi về đâu ?
Bóng chiều tà le lói
Hoàng hôn buông nỗi sầu.

Chiều nay vắng bóng người
Sông xưa thuyền mất lối
Dòng trôi hồn khắc khoải
Sóng âu sầu khôn nguôi...

Hỡi người yêu dấu ơi
Nắng chiều còn bóng ráng
Như kỷ niệm một thời
Vụt tan còn lảng vảng.

Vùi chôn vào dĩ vãng
Những gì từ xa xôi
Mảnh tình riêng không gửi
Lắt lay bên dòng đời.

Hỡi người ta yêu dấu
Như thuyền buồm xa khơi
Như mây bay, gió thổi
Như cánh chim cuối trời.

Hỡi người yêu dấu ơi
Lửa phượng hè đã tắt
Gió thu buồn hiu hắt
Màu cúc vàng nhạt phai.

Chỉ mùa đông ở lại
Giữa phố vắng u hoài
Chỉ nỗi niềm không gửi
Để tại lòng ta thôi.

Hỡi người yêu dấu ơi!
Những gì đời thương nhớ
Dẫu muôn vàn cách trở
Đừng thể nào pha phôi.

Rồi sẽ mùa nắng mới
Bóng xuân về thắm tươi
Bắt đầu từ độ ấy

Tình yêu mãi bên đời.

TÌNH CA CỔ ĐẠM

T×nh ca Cæ §¹m

Xin đừng bỏ phách bên đời
Để đàn đau đáu chốn nơi theo hầu.
Dễ quên ai đánh trống chầu
Tình ca Cổ Đạm giờ đâu hỡi người ?

Ca trù Cổ Đạm quê tôi
Đã trong truyền thuyết một thời vàng son:
Chàng trai Đinh Lễ bần hàn
Được tiên ban gỗ đẽo đàn mà chơi.
Bạch Hoa (*) nghe, bỗng nói lời
Nên Ca nương với người trai Kép đàn…

Mẹ tôi không chút cao sang
Chị tôi chẳng phải là nàng hoa khôi
Lớn lên được thỉnh chiếu ngồi
Ca nương đằm thắm, đẹp đời, khéo duyên.


Cha tôi đâu phải thư sinh
Bác tôi đâu ở Thần kinh thuở nào
Nghe người thôn xã xôn xao
Tay đàn lựa phím tiêu dao với đời.

Giá ta sinh nở cùng thời
Làm Quan viên viết những lời tình ca.
Làm Ca nương hát thiết tha
Làm Kép đàn đáy mượt mà du dương…

Hỡi Kép đàn, hỡi Ca nương
Hỡi Quan viên ... nhớ tìm đường thăm quê.


(*) Công chúa Bạch Hoa bị câm, nhưng nhờ nghe tiếng đàn của chàng Đinh Lễ mà đã nói được, hát hay, rồi họ nên vợ chồng. Tục truyền đó là Tổ sư của ca trù Cổ Đạm, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh.