Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

Đường một chiều




§­ưêng mét chiÒu

Trưa Sài Gòn, trời không gợn mây
Đường một chiều với hàng sao râm mát,
Những nụ hoa cánh chuồn rơi rơi cuốn nhịp
Theo gió làn xe hối hả...  kín đầy.

Thoáng thấy em dừng dưới tán hàng cây
Hướng về phía ai tìm đường xin lối,
Dòng người vô tư, mắt em bối rối
Để với ai, như xa cách nghìn trùng...

Cây vẫn rung và gió chẳng dừng
Lá trút đổ cùng hoa rơi lả tả,
Con đường xưa vùi sâu vào nỗi nhớ
Phôi phai dần từng dấu chân quen.

 Ở bên này, ai từng đã đợi em
Như những trưa nào chờ ai bên đó.
Phố xá lên đèn, hoàng hôn lại đổ
Trĩu nỗi biệt xa, đêm chóng quay về...

Con đường một chiều đâu lối đi qua
Khi ánh đèn xanh chỉ đường chẳng tắt.
Trong ảo ảnh đi kiếm tìm sự thật
Lúc khát khao hoá từng cánh hoa chuồn...
                                                      1994

Giọt nắng xuân thì




Giät n¾ng xu©n th×

Hồi ấy em trẻ non
Chạy ra đồng tìm nắng
Nắng rải trên lá cây
Nắng rơi đầy mặt ruộng.

Nắng làm em luống cuống
Rải sắc vàng đồi sim
Như hạt sương nho nhỏ
Nắng cựa mình lung linh.


Đêm ấy trăng đầu xuân
Một vầng trăng vằng vặc
Rọi qua thềm mấy vạt
Ngỡ giọt nắng xuân thì.

Thì ra là giấc mộng
Mấy đêm rồi theo em
Anh cười và hóm hỉnh:
”Em đâu phải một mình”

Nếu đêm mà có nắng
Giọt nắng xuân tình anh
Đang đi vào giấc mộng
Đưa em tới mông mênh…
                                2009

Nhớ về Em




Nhí vÒ em

Đâu chỉ nhớ chuyến đò qua sông.
và hương rạ thơm đồng lúa chín.
Đâu chỉ nhớ cánh rừng chiều tím.
và ánh đèn đăng góc phố đêm huyền...

Anh hiểu là đã rất nhớ em
cũng chẳng biết tự bao giờ vẫn thế.
Tất cả quanh anh sẽ thành vô nghĩa
nếu một phút trên đời không được nhớ về em.
                                                     1978

Tình mây và gió




T×nh m©y vµ giã

Tình là gió nên vẫn ở bên mây
Tình là mây nên vẫn thường theo gió
Khi mây buồn gió ở bên tâm sự
Khi gió vui mây thành đóa hoa tình.

Ôi những khi khoảng trời bình yên
Không gió rì rào, không mây bảng lảng
Cứ tưởng đời trở nên quạnh lắng
Vô cảm lạnh lùng trước những buồn vui.

Hành trình gió và mây trong khoảng đất trời
Khi vần vũ, khi bồng bềnh, phẳng lặng
Giữa thinh không xa vời, cao thẳm
Đầy rồi lại vơi... đa sắc, đa hình.

Gió và mây giữa cõi mông mênh
Luôn ở bên nhau hợp tan... khôn xiết
Ôi tình yêu qua sinh ly tử biệt
Vẫn quyện hòa nên một mối tơ duyên.
                                         2004 

Ca trù Cổ Đạm cho em





Ca trï Cæ §¹m cho em

Đưa em về lại quê tôi
Ca trù Cổ Đạm một thời vàng son.

Nay ca nương với kép đàn
Cùng quan viên đã hợp tan mấy lần.

Nắng chiều núi Hống nghiêng nghiêng
Chạnh lòng mái đẩy bến thuyền Lam Giang.

Mai qua phía biển nồm lên
Áo tơi người lại bỏ quên bên đồng.

Ai trao em tấm yếm hồng
Để mơ đêm hội qua sông xem trò.

Thôi về, anh hát lời ru
Sắm vai xuống chiếu ca trù… cho em.

Về đi em, về theo anh
Một ngày vắng bóng, sao duyên trọn đời ?
                                                      2007

Sao núi



Sao nói

Đêm nay sao ở lại
núp bóng núi chờ ai
để mình ta mong mỏi
đếm sao suốt canh dài.

Mây cũng đã ngừng trôi
Gió như lặng lâu rồi
Riêng mình ta ở lại
vọng ánh sao cuối trời.

Muốn em là bóng núi
Muốn em là mây bay
Muốn em là gió thổi
Ta làm sao đêm nay.

Để sao sà xuống núi
sao chìm trong áng mây
sao theo cơn gió thổi
thức suốt đợi ngày mai…
             2001

Lỡ



Lì 

Lỡ rồi, trót lỡ mất rồi
Lỡ cơ ban sáng, lỡ thời hoàng hôn,
Lên ngàn, xuống biển lỡ luôn,
Lỡ say men rượu, lỡ buồn tiếng ca,
Lỡ thương thân phận phong ba,
Lỡ đau chiếc lá chiều tà úa rơi.
Lỡ khéo khôn trót lắm lời,
Lỡ ngu ngơ để người đời nhạo khinh.
Lỡ hiểu ra bản thân mình
Lỡ nổi trôi nợ ba sinh giữa đời…

Van người đừng lỡ tình tôi
Lỡ mai sau phải một đời cô đơn !
                                  1966

Chỉ là em thôi




ChØ lµ em th«i

Ví em là hoa đào, ngại mỗi năm một lứa
Ví em là cơn gió, sợ cả tháng không dừng
Ví em là dòng sông, e rằng đôi ba bến
Ví em trở nên biển, quá mênh mông xa vời.

Lòng thầm hỏi em tôi, điều chi em thích nhất:
Nếu em là mặt đất, đất hiền ôm cây tươi
Nếu em là bầu trời, trời cao choàng mây trắng
Nếu em là giọt nắng, nắng bay vào mắt anh
Nếu em là vầng trăng, trăng ru hồn anh hát
Nếu em là bờ cát, cát vui bước anh về
Nếu em là bài thơ, thơ nâng đời bay bổng.

Để rồi em chẳng chọn từ những điều ví von
Em chỉ là em thôi, bên anh tròn năm tháng…
                                                           2004

Hẹn Em cuối tuần


HÑn em cuèi tuÇn

Anh hẹn em cuối tuần lại tới
qua ngày đêm bom dội pháo gầm
chân hối hả guồng xe đi vội
nỗi lo âu rải khắp con đường.

Làng xóm xác xơ hố đạn, vũng bom
màu nguỵ trang phủ xanh từng lối hẻm
mỗi phút trôi qua khét mùi khói đạn
khách qua đường vĩnh biệt vô danh…

Anh hẹn em trở lại cuối tuần
Giữa tháng năm chiến tranh khốc liệt,
Bao sự sống liền kề bên cái chết
Chốn làng quê chẳng giây lát bình yên.







Chiếc cầu ta qua gẫy rồi hỡi em
Con đường ta quen hố bom bới nát
Cây xanh bên đường xác xơ, đổ rạt,
Những mái nhà lối xóm hóa tàn tro ?!

Khao khát một ngày quê ta vào đêm
không còn những chiếc dù pháo sáng
lửng lơ treo theo những làn bom đạn,
bầu trời trẻ thơ lại bát ngát dịu hiền.

Thế hệ ta trải qua chiến tranh
Gian khổ hy sinh vẫn đi lên phía trước
Đường sẽ dài rộng hơn, cầu sẽ lao thêm nhịp
Quê hương ta cuộc sống lại yên bình.

Để cuối tuần anh sẽ lại gặp em…
                                                   1972 

Phà qua sông


Phµ qua s«ng

Thôi trở lại nghe em, ta tạm biệt
Khúc sông này phà vẫn mải mê qua
Nên sẽ đón đưa anh thêm bao lượt nữa
Về với con đi em nhỡ bóng lại xế tà…

Theo thời gian thoảng qua như gió thổi
Trôi trên sông bát ngát những thu vàng.
Mãỉ còn lại dư âm bàn tay em nóng hổi
Khi tiễn anh người khách bước sau cùng.

Linh Cảm một thời phà tần tảo qua sông
Để những dịp chúng mình đón đưa nhau vồi vội.
Giờ đã có chiếc cầu bắc qua bến mới
Bóng phà xưa vào ký ức thân thương…
                                                        1973

Sắc càu vồng





S¾c cÇu vång

Khen ai vẽ sắc cầu vồng
Lục, lam, chàm, tím, đỏ, vàng và xanh.

Số em nặng gánh với tình:
…Má em ”tím” - bởi buồn tênh một thời.
Đôi mắt ”xanh lục” - em vui.
Tóc pha màuđỏ” - dáng đời lửng lơ.
Mộng ”vàng” - ở chốn hư vô.
Khói ”lam” - chiều thoảng bến bờ đợi trông.
Áo ”chàm” – em bận theo chồng…

Khen ai vẽ sắc cầu vồng đa đoan.
                                                 2008

Đến bên Em mà nguyền


§Õn bªn em mµ nguyÒn

Không thể là sóng xô, xin làm bờ dịu êm.
Không thể bờ dịu êm, xin được làm con nước.
Không thể là con nước, xin sẽ là áng mây.
Không thể là áng mây, xin làm tia sáng chớp...
Nếu mọi điều không được
Thì ta đã có em !

Thì ta đã có em !
mà ấm đêm lạnh giá - áng mây hồng trong em,
đã nên thành dòng chảy - con nước nguồn từ em,
đường đời nên hạnh phúc - cát nền em dịu êm
bầu trời cao xán lạn - bởi mặt trời của em…
Chẳng phải đi đâu nữa
Đến bên em mà nguyền !

Đến bên em mà nguyền !
Để mây hồng của em không vỡ tan trong gió.
Để mặt trời của em mỗi sáng bình minh tỏ.
Để cát mềm của em không trôi dạt xôn xao.
Để tình yêu của em luôn dào dạt ngọt ngào.
                                                       2006

Nhờ anh cất dùm


Nhê anh cÊt dïm

Ai cất dùm giọt nắng,
ai cất dùm nụ cười
sau một ngày không vui,
nhiều ngày mưa tuôn rơi ?

Em như một nụ cười
Trong đớn đau tất tả
Biết nhờ ai cất dùm?

Em như giọt nắng hồng
Trong ngày mưa sũng ướt
Muốn cất dùm, cậy ai ?

Đêm trước đầy trăng mật
Nếu biết mai mưa tuôn,
Và đêm nay hết buồn
Nếu biết ngày mai khóc.

Thì anh ơi cất dùm
Nụ cười
Giọt nắng
Của em qua một thời
Dẫu vô thường cũng mặc... 



Một mình






Mét m×nh 
1.
Sáng nay gió đã lên trời
Mây về bên núi, còn tôi một mình…

Hoa đã hồng nhánh đỗ quyên
Đò ngang rời bến, cánh chim theo bầy.
Chiều rồi nắng lại về tây
Mưa lên xứ bắc, còn đây một mình.

Tìm em cuối vực, đầu ghềnh
Gặp cô đơn giữa lênh đênh biển trời.

Một mình buồn lắm em ơi
Em hay có biết là tôi một mình?

2.
Một mình bởi nỗi chung tình
Một mình thấu hiểu một mình nửa nhau.
                                                2003

Tình yêu - nguồn sáng trái tim



T×nh yªu - nguån s¸ng tr¸i tim
Nắng có thể nhạt phai khi hoàng hôn buông rơi,
Trăng có thể mờ nhòa lúc bình minh ửng rạng,
Mãi còn lại tình yêu về đêm hay ban sớm…
bay bổng lung linh! Bởi tình yêu là nguồn sáng trái tim.
                                                                  2006

Em sẽ đến


Em sÏ ®Õn

Em sẽ đến mùa xuân vừa chớm nở ?
Cánh mai vàng ôm nắng dấu trên cây
Làn gió ấm búp bàng tơ run rẩy
Có một người mơ tưởng đến ngất ngây.

Em sẽ đến mùa hè đang rực cháy ?
Gốc đa làng trải lá đứng lim dim
Vài tia nắng lách tìm cành lấp láy
Có một người mộng mị bước phiêu linh.

Em sẽ đến khi trời thu trong xanh ?
Bầy chim én ngoài đồng chênh chao liệng
Toán mục đồng vỗ về đàn trâu mộng
Có một người xao xuyến dáng mong manh.

Em sẽ đến vào một chiều mùa đông ?
Những nụ thắm vườn hồng chưa kịp nở
Cơn gió bấc lại về trong lối nhỏ
Có một người tê buốt mắt thầm trông…

Em chưa đến bao giờ, có đúng vậy không?
Và như thế đâu phải là không đến !
                                                        1966


Hoa và Em


Hoa vµ Em
Em như bông hoa lung linh
Ngoài vườn
Trong từng giọt sương.
Em như bông hoa lung linh
Trong bình
Trên từng giọt nước.

Ta gặp hoa trong em
Giữa đời
Lung linh một miền kí ức
Những mơn man
Những tinh khiết.

Khi không có em
Nửa Thế giới ngỡ chẳng còn gì hết
Ngoại trừ sắc hào quang huyễn hoặc
Và nụ dối gian lững lờ...
                                            2010

Tiếng em


TiÕng em

Từ buổi ấy gió thoảng hình em bước
Trên quãng đường rải rác nắng hoàng hôn
Dẫu chẳng thấy bóng em khi lúc về đêm
Vẫn nghe vọng lời em ngọt ngào trong tâm tưởng.

Ta khát khao những tiếng em vang vọng
Dẫu rất xa vẫn như thể rất gần
Sâu thẳm mênh mang ấy là tiếng của lòng
Theo nhịp sóng đời xuân vui rạo rực.

Ta ghi lại những thanh âm vơi đầy dìu dặt
Vào tâm hồn xao xuyến tuổi đôi mươi
Ôi gần gũi biết bao tiếng em nói, em cười
Như cuộc sống giữa phiêu bồng bất tận.

Ta mang theo những cung trầm cung bổng
Giai điệu tình yêu khúc hát trái tim mình
Ôi dịu dàng là tiếng bước chân em
Cùng ước nguyện trên đường đời đi mãi…

Khi em không lời sẽ làm ta tê tái
Như vũ trụ băng hà sau những trận cuồng phong
Hãy để thanh sắc tự nhiên của tiếng nói tình em
Thấm đượm dịu hiền thảo thơm mãi mãi.
                                                         1999

Em là thơ


Em lµ th¬

Khi bên em ta không làm thơ nữa
Chẳng một lời, không một ý cho thơ.

Khi xa em vạn dòng ta chan chứa
Viết về em trong năm tháng mong chờ.

Ta biết em tròn nguyên tác phẩm
Tuyệt tác đời như tuyệt tác thơ.

Ở bên em trái tim ta yên ấm
Đọc từng trang đời chép tự bao giờ.
                                      1997

Mơ về nơi đắm say



M¬ vÒ n¬i ®¾m say

Trong cơn mê nắng trưa hè đổ lửa
Cánh đồng khô cây cỏ đã vàng hoe
Phía xa xa những cánh rừng vút gió
Phố núi hoang sơ xao xác lối về.

Trong cơn mê mùa xuân đã hết thì  
Những ngày thơ xa đi vô tư lự
Ngỡ còn lại đêm đông dài xa xứ
Bao khát khao cô tịch giữa trùng sa.

Trong cơn mê hiện về bao xót xa
Mảnh tình tàn bên lá hoa lay lắt
Những giọt lệ chim trời rơi vương vất
Trên đường bay vào cõi hư không...

Bỗng tỉnh lại dưới bầu trời đầy trăng
say tắm mình trong bình minh ửng nắng.
như xích lại bên nhau tự tình đằm thắm
bao cảm thức ngọt ngào giai điệu yêu thương.


Ta mơ về dải đất quê hương
Trong ký ức đầy vơi niềm trắc ẩn
Dáng người quê long đong lận đận
Điệu ví đêm tàn tha thẩn trong sương.

Mơ làn gió bay trên biển mênh mông
Mê mải ngàn năm xô bờ vỗ sóng,
Mơ hạt mưa rơi xuống rừng sâu thẳm
Lắng đọng nên nguồn màu xanh non tơ.

Mơ về những ngôi sao đêm mưa
Giữ lại cho đời tia sáng ngàn xưa,
Mơ gặp một đóa quỳnh chợt nở
Thanh sắc giao hòa đằm thắm canh khuya.

Ôi tình yêu còn ở lại trong ta
Từ độ ban đầu mặn mà kỷ niệm
Vẫn đi về đắm say và dâng hiến
Thi vị cuộc đời còn mãi thiết tha.
                                               1999


Dấu yêu tuổi thơ


DÊu yªu tuæi th¬

Thế là tuổi thơ đi qua
Như vạt nắng trước hiên nhà đã tắt
Và một khoảng trời màu trăng ẩn khuất
Một con đường sọc trắng phía mờ xa.

Bài thơ xưa ai dấu dưới gốc đa
Mưa lén đọc nhạt nhòa đi mấy chữ
Gió ngày xuân xôn xao con tim nhỏ
Nẻo đường làng lai láng nắng xa xa.

Có lẽ dại khờ nên chẳng nói điều chi
Khi lời nhắn in hình trên ánh mắt
Trong bàn tay ấm mềm bắt chặt
Trước lúc đôi đường theo hướng phân ly.

Có lẽ bây giờ một hạnh phúc đơn sơ
Và ước vọng neo bờ trong cuộc sống
Đâu còn nữa ngày tuổi thơ mơ mộng
Ở bên người yêu ấp những vần thơ.

Thế là ngày xưa vội vã đi qua
Nhẹ như cánh phượng hè rơi trước lớp
Ta và người chẳng thể nào biết được
Đến bây giờ đã xa, rất xa...
                                                  1969

Bồi hồi



Båi håi

Đôi tay mềm còn ấm mãi lưng anh
anh bất chợt ngỡ mình trong ảo mộng
ngoài sương trắng rơi rơi từng giọt lạnh
giữa lòng anh lai láng giấc mơ hồng.

Vạt tóc mềm tỏa hơi ấm vai anh
anh hoài tưởng mênh mang điều kỳ diệu
gió và nắng đốt thiêu con đường quạnh
môi giao môi đắm đuối nụ hôn nồng.

Gió ngoài sông lay khẽ áng mây hồng
nắng nhè nhẹ rải vàng lên mặt sóng
trong cảm thức một cánh buồm chợt hiện
chở đôi ta lên đầu phía thượng nguồn.

Có phải bầu trời đã nhỏ lại không
Hay là bởi bờ mi em khép lại
có phải đất dưới chân mình run rẩy
trong trái tim rộn rã bâng khuâng ?

Đôi tay mềm nắm chặt bàn tay anh
nghe xao xuyến không lời trong nhịp thở
nhớ những ngày gian nan cách trở
với giấc mơ đằm thắm tấm tình trung.

Tình cập bờ bến cũ một dòng sông
nước phẳng lặng soi gương đời trôi nổi
điều chưa nói mãi là điều muốn nói
như là thơ là nhạc phải không em ?
                                                    1988